Lời mở
Quyển Hai khép lại bằng một lời thú nhận, và nếu bạn đọc lướt qua thì có thể đã bỏ sót.
Suốt tám bài của quyển đó, có một giả định mình luôn đặt và chưa một lần nói ra: người thứ hai kia là người tử tế. Anh ta chen vào giữa lúc bạn đang đọc và đang ghi không phải vì muốn hại bạn - anh ta chỉ đang làm việc của mình. Anh ta ghi đè lên bạn vì vô tình. Anh ta để quên cái thẻ trong túi áo vì đãng trí. Cả quyển sách đó nói về những tai nạn giữa những người tử tế.
Quyển này bỏ cái giả định đó đi.
Nhưng - và đây là chỗ mình cần bạn đọc chậm, vì nó quyết định bạn cầm quyển sách này với tâm thế nào - đây không phải một quyển sách về hacker. Kẻ không tử tế sẽ không xuất hiện trong tám bài tới. Nó không có tên, không có gương mặt, không có một dòng nào kể nó đã làm gì.
Nó không cần xuất hiện. Nó chỉ cần có thể xuất hiện. Và cái đó thì đủ để đổi cách bạn đọc lại code của chính mình.
Giả định bị phá ở đây là giả định cuối cùng, và là giả định êm ái nhất trong cả ba:
Cái luật tôi viết ra, là cái luật đang chạy.
Bạn gõ một dòng bảo rằng chỉ quản trị viên mới được gọi vào đây. Dòng đó nằm trong code, đúng cú pháp, không ai xóa. Bạn nhìn nó và thấy an tâm. Cái cảm giác an tâm ấy là thật - nhưng nó không phải bằng chứng của bất cứ điều gì.
Vì giữa cái luật được viết ra và cái luật đang chạy, luôn có một cỗ máy nào đó phải đọc luật rồi thi hành nó. Cỗ máy ấy có thể chưa được bật. Có thể bị đi vòng. Có thể đọc cái luật của bạn bằng một thứ tiếng khác với thứ tiếng bạn viết. Có thể đứng đúng ở cửa chính trong khi kẻ kia đi hành lang bên trong. Khoảng cách giữa hai cái luật đó chính là chỗ mọi lỗ hổng sống.
Đó cũng là lý do tên quyển sách này có một sự mỉa mai cố ý. Người gác cửa vô hình - không phải vì anh ta giỏi ẩn mình. Mà vì nhiều khi anh ta không hề tồn tại.
Một điều cuối, về cảm giác. Quyển Một để lại cho bạn sự ngạc nhiên. Quyển Hai để lại sự lo lắng. Quyển này sẽ để lại một thứ khó chịu hơn cả hai, và mình nói trước để bạn chuẩn bị: cảm giác nhìn lại phía sau. Không phải “ngày mai có ai đó sẽ tấn công tôi”, mà là “cái lỗ này mở từ bao giờ, và suốt bấy nhiêu tháng qua tôi vẫn tự tin”.
Cảm giác đó chỉ có ích khi nó đi kèm một phương pháp. Nên mỗi bài trong quyển này, ngoài việc chỉ cho bạn một cánh cửa đang mở, đều kết bằng một cách để bạn chứng minh được nó đã đóng - không phải bằng trí nhớ, mà bằng một thứ chạy được và sẽ còn chạy sau khi bạn quên bài này.
Bắt đầu bằng một email từ người lạ, gửi lúc chín giờ bốn mươi sáng thứ Ba.